“Lãi – lỗ” trong đầu tư bóng đá – Nghệ thuật tiêu tiền

Bỏ 1 thu… nhiều
Nếu hạch toán độc lập, chắc chắn là một CLB không có con số dương về lợi nhuận. Nói cách khác, đã làm bóng đá thì chỉ có bỏ tiền ra chứ số thu không đáng kể. Tiêu biểu như trường hợp của đội Sông Lam Nghệ An khi mùa bóng 2011, họ chỉ thu chưa đến 200 triệu đồng tiền bán bảng quảng cáo trên sân. Họ không có thương hiệu gắn trên tên gọi và áo thi đấu. Trong khi đó, số chi hoạt động của họ tối thiểu là 20 tỷ đồng/năm cho các khoản lương, thưởng và di chuyển thi đấu.

Vậy mà bầu Đức của Hoàng Anh Gia Lai cách đây 5 năm vẫn tuyên bố: “Có lãi, thậm chí là lãi to đến mức không xác định nổi”. Theo ông này, trong 2 năm 2003, 2004, doanh số của cả tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai tăng 200% trong khi mức đầu tư cho đội bóng chỉ chiếm có 1%.
Về phần mình, bầu Thắng cho biết, từ khi đầu tư cho đội bóng, trừ đi chi phí rót thẳng xuống CLB thì vẫn tiếp kiệm được vài chục tỷ đồng tiền quảng cáo so với trước. Tạm hiểu, số tiền tiết kiệm được chính là lãi ròng hằng năm và mức lãi này có thể còn tăng nếu mỗi lúc đội bóng càng chơi tốt hơn. Đấy là chưa nói những giá trị vô hình về mặt thương hiệu, nhất là khi các doanh nghiệp “lên sàn”. Kể cả khi đội bóng thi đấu có phần kém cỏi thì thương hiệu vẫn được nhắc đến, thậm chí có tần suất còn cao hơn.
Có ý kiến cho rằng, thi đấu kém ảnh hưởng đến thương hiệu. Chính vì vậy mà bầu Thắng lại càng giữ chặt quan điểm của mình về mua sắm lực lượng. Theo ông, nếu tốn kém mà chơi không thành công thì sẽ làm ảnh hưởng tiêu cực đến thương hiệu. Nếu đội bóng nỗ lực thi đấu mà vẫn rớt hạng thì chẳng sao cả. Giá trị của thương hiệu vẫn chỉ chịu tác động nhẹ. Xét về góc độ kinh doanh, vẫn còn có lợi.
Lãi… vô hình
Để lại một bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.